Collection
Đôi bờ
Nhiều lần tôi mơ thấy bến đò. Đường ra bến thường rất phức tạp, quanh co trắc trở, nhiều khi có cả bom rơi đạn nổ. Lạ thay, tôi không tài nào qua được tới bờ bên kia. Thế giới bên kia dòng nước đẹp đẽ như một Utopia, nhưng tôi chẳng thể chạm đến.
Mọi chuyện bắt đầu thế nào nhỉ? Bến đò, có lẽ là nơi đầu tiên cho tôi biết thế nào là chia ly. Lúc tôi mới được vài tuổi, bố phải đi công tác bên Lào. Mỗi lần chia tay bố ở bến đò là một lần tôi khóc ngằn ngặt, cứ ngỡ bên kia sông đã là đất Lào rồi, là cái nơi tàn nhẫn đã bắt tôi phải xa người thân lâu ơi là lâu.
Lớn hơn một chút, tôi lại hay phải đi về với quê và phố; con sông lại trở thành dấu mốc cách ngăn quê hương và phố thị sầm uất.
Bên này là những ngọn khói rơm dịu dàng tỏa trên những mái ngói cũ, cay xè đôi mắt; bên kia là dòng xe cộ hối hả, chen chúc cho kịp giờ làm. Bao nhiêu sự sung sướng và sầu muộn của một đứa trẻ đã diễn ra trên những bến sông ấy.