Collection
Śarīra
Năm bốn tuổi, tôi đã tự tay bốc đất chôn con chó nhỏ chết yểu. Từ đó, sự chết cứ đầy thêm lên.
Sự chết là gì thế? Có phải đó là những khoảnh khắc đẹp đẽ mãi đóng băng, mãi chồng chất trong lòng? Một ngày, nó sẽ đầy đến độ phủ kín bản thân tôi.
Tôi hay mơ thấy sự chết dưới hình hài một đống xương – những ác mộng kinh hoàng nhất. Vậy nên tôi vẽ xương.
Nỗi sợ, hãy đến đây xem mặt mũi mi ra sao?