Collection
Thành phố đi vắng
Sự đổi thay! Những ngôi nhà mới mọc lên trên những cảnh vật cũ, như những sự kiện mới được ghi đè lên ký ức. Ký ức đang mất đi, mà trí nhớ của tôi thì tệ quá. Nó mất và dường như là mất hẳn. Cơ chế quên của tôi hoạt động trơn tru thế đấy. Tôi đã gặp nhiều chuyện buồn, nên quá khứ bị tự động xoá luôn, như kiểu cơ thể nhận dạng chất độc và tự động đào thải vậy.
Nếu có gì ở lại, thì đó là bóng mờ của ký ức, thứ mà Pautovski gọi là “những mảnh vụn của sương mù”.
Bằng cách nào đó, ký ức luôn đẹp hơn những trải nghiệm thực sự. Quá khứ là thứ mà ta không thể giữ lại như cái cách nắm chặt tay người ta yêu. Tôi mãi mãi mất đi quá khứ, dầu có cố gắng thế nào. Giống như thể ta hái một bông hoa trên đồng cỏ. Nó héo đi, ta có thể hái một bông khác. Nhưng bông hoa héo kia, dẫu đã tàn lụi, vẫn sẽ mãi mãi là một bông hoa đặc biệt trong tâm trí ta, duy nhất, một màu sắc đó, một mùi hương đó, không thể thay thế, không thể có lại một lần nữa.
Những ngày này, có phải vẫn là những ngày năm xưa? Có phải tôi vẫn đang ngồi đây, thật gần trường cũ, gần những con phố quen, nguệch ngoạch viết và vẽ một điều gì đó?